Công ty CP Ý Tưởng và Giải Pháp Mới là một đơn vị chuyên cung cấp các giải pháp về tổ chức sự kiện chuyên nghiệp, quảng cáo giới thiệu sản phẩm, với mức chi phí tối thiểu mà đạt được hiệu quả cao nhất. Chúng tôi luôn học hỏi tìm tòi những ý tưởng mới để làm thành những giải pháp có ích cho cuộc sống. Cám ơn quý khách đã ghé thăm trang web trungthu.alooa.net, mong rằng những thông tin trên website có thể làm tăng thêm sự hiểu biết của quý khách về ngày tết cổ truyền của thiếu nhi này.

NẶN ĐỒ CHƠI BẰNG BỘT NẾP

Hà Nội đang vào Trung thu, nắng vàng ươm. Hàng Đường, Hàng Mã, Đồng Xuân, Hàng Lược... rạo rực với bánh nướng, bánh dẻo, đèn sao, ông tiến sĩ; náo nhiệt ồn ào những tiếng rao mời, tiếng trống ếch, trống bỏi... Và đứa trẻ con trong tôi thức dậy, nhảy chân sáo khắp các nẻo phố cổ Hà Nội để tìm cho ra những thứ rất thân quen thời tấm bé. Đó là những con giống bột nướng mũm mĩm, những mâm ngũ quả bột nếp lung linh sắc mầu - thứ quà Trung thu mà lũ trẻ Hà Nội xưa mê tít. Không biết những bàn tay tài hoa đã phả hồn cho những rẻo bột vô tri vô giác ấy giờ đã đi về đâu...?

Trong những gia đình làm nghề nặn đồ chơi bột nếp nǎm xưa, nay chỉ còn vài ba nhà vẫn theo nghề cũ. Bà Phạm Nguyệt ánh là một trong số đó. Tìm mãi, chúng tôi cũng tới được cǎn nhà cổ khiêm tốn nằm trong xóm Cổng Hậu, Quan Nhân, làng Nhân Chính. Mảnh sân nhỏ trước nhà bà rực rỡ những mẻ ngũ quả đang phơi, chờ khô lớp dầu bóng. Say mê thứ đồ chơi dân gian từ thuở bé, đến đầu những nǎm 70, bà ánh bắt đầu "làm hàng" ngũ quả bột nếp. Hàng của bà nổi tiếng khắp trong ngoài Hà Nội; cứ mỗi dịp Trung thu là các nhà buôn ở phố Hàng Đường, Hàng Mã, Hàng Lược, rồi cả Nam Định, Hải Phòng lại kìn kìn đến cất hàng của bà.

Thời ấy đã qua lâu rồi, nay ngay giữa vụ Trung thu mà hàng chỉ bán ra túc tắc song bà vẫn giữ nguyên cái nếp cẩn thận mỗi khi làm hàng. Nguyên liệu chỉ có đường, bột nếp và phẩm mầu nhưng hoa, quả làm ra có giống, có đẹp như thật hay không là còn tùy thuộc vào tâm trạng, con mắt thẩm mỹ và sự tinh tế của bàn tay người thợ. Bà tâm sự: "Tôi làm nghề này chủ yếu để chơi vì cái thú của riêng mình, chứ nếu để làm giàu thì... Cả vốn lẫn lời mỗi vụ được ngót nghét có 1 triệu đồng thôi!". Người phụ nữ này không dám nhận mình là "nghệ nhân" mà chỉ đơn giản là một người thợ có tâm với một cái nghề riêng đang ngày càng mai một, xót xa cho một thứ quà Trung thu Hà Nội mỗi lúc mỗi ít người chơi.

Chợ Trung thu mươi nǎm lại đây xuất hiện những con lợn giống mũm mĩm làm từ bột nướng, trông rất sống động. Lợn con, lợn mẹ, lợn đàn bé, lợn đàn đại rồi dǎm nǎm nay có cả lợn nhốt rọ, lợn vỉ và thêm cả lợn lẵng. Dò dẫm mãi mới biết chúng là sản phẩm của gia đình ông Trương Hữu Ba ở 19 Nguyễn Siêu. Ông Ba kể lại, trước đây, theo nếp nhà, ông vẫn làm các loại bánh Trung thu hình con giống, con cá chép. Rồi bất chợt trong đầu ông nảy ra hình ảnh con lợn - bầy lợn ủn ỉn tượng trưng cho sự phồn vinh, hạnh phúc. Ông lặn lội vào tận nhà bạn ở làng Kênh để ngắm nghía đàn lợn vài buổi rồi về tạo ra một loại con giống mới, nay là một thứ đặc sản Trung thu Hà Nội: lợn giống bánh nướng. Những con lợn ông làm ra trông vô cùng sinh động: lợn nái ung dung tự tại ườn mình, đàn con tranh nhau bú nhóp nhép, lay láy những đôi mắt đỗ đen. Đến nỗi trong dịp đi thǎm người thân ở Đan Mạch, trổ tài làm vài mẻ cho các cháu chơi, ai ngờ lũ lợn của ông lại vào quán bánh, rồi cả siêu thị với giá cao giật mình. Họ muốn đặt hàng ông thường xuyên nhưng ông đã nhất định "phải về để làm lợn giống bánh nướng cho trẻ con Hà Nội".

Đi dọc Hàng Mã, Hàng Đường... ngắm những đồ chơi Trung thu đủ chủng loại bày ra ngồn ngộn hai bên đường, bỗng thấy thật may mắn khi giữa phố cổ Hà Nội đầy rẫy những hàng hóa hiện đại, vẫn còn những người như bà ánh, ông Ba... Nhờ họ mà mỗi nǎm một lần, vẫn còn thấy những hàng rong bày bán con gà, con lợn, quả bưởi, quả na bằng bột mì, bột nếp đựng trong những cái mẹt con con dọc phố. Chỉ thế thôi, cũng đủ để người Hà Nội đi qua có được chút ấm lòng, và có cái để khoe với khách thập phương về một thứ quà Trung thu Hà Nội. Và rồi chợt ngẫm ngợi, tiếc cho một thú chơi của đất kinh kỳ mà những người xa xứ ao ước không có nổi; nó ở đây, trong tay ta, mà mỗi nǎm mỗi ít đi, mỗi mai một.